Về miền Tây, một chiếc bánh xèo cũng có thể kể ta nghe về hành trình di cư của một vùng đất hơn
ba trăm năm tuổi.
Ngày ấy, những người miền Trung xuôi về phương Nam khẩn hoang. Họ mang theo thói quen đổ bánh của quê cũ, rồi giữa vùng châu thổ Cửu Long trù phú, nơi tôm cá, rau rừng sẵn có; chiếc bánh ấy được nới rộng ra, như cách họ mở lòng với đất mới, trở nên bay bổng và hào sảng hơn.
Một chiếc bánh là cái cớ để lũ trẻ quây quần bên bếp củi của ngoại vào bữa giữa.
Một chiếc bánh được đổ cho khách vãn cảnh nơi cửa chùa.
Chiếc bánh xèo vì thế không chỉ là món ăn, mà là hiện thân của những con ghe, chở theo lúa gạo, tôm cá, rau quả và sự hồn hậu của người dân nơi dòng Mekong chảy qua.
Ẩm thực miền Tây hình thành như trầm tích phù sa, bồi đắp qua từng mùa, từng lớp người, từng cách sống.
Trong vỏ bánh vàng ruộm và nắm rau rừng xanh mát là câu chuyện của đất và nước, của con người biết dựa vào thiên nhiên mà sống hiền hòa, biết để lại vị ngọt sau mỗi mùa mưa nắng.